March 2, 2020, 9:46 p.m.

TÍNH CÁCH THÍCH SƯU TẦM ĐÃ GIÚP TÔI NHƯ THẾ NÀO?

Con người chúng ta đến một thời điểm nào đó sẽ chợt nhận ra rằng những tính cách mà ta đang có đã bị chi phối rất lớn bởi những tính cách khi còn trẻ. Hồi còn tiểu học tôi là một đứa khá ham chơi, không phải là chơi điện tử hay cày phim, rong chơi ngoài đường mà là tôi thích chơi các món đồ chơi. Tôi sưu tầm đủ thứ đồ chơi trên đời mà bất cứ ai ở độ tuổi ấy đều mê tít từ các lá bài, tấm hình đến các viên bi, các đồ chơi điện tử,...Tôi nhớ có lần tôi đã đánh cắp tiền mẹ để đổi lấy một bộ trò chơi lắp ráp gì đó mà tôi cực kì yêu thích. Giờ nghĩ lại thì mới thấy lúc đó tôi xàm và tội lỗi thật sự. Tôi học hành cũng chẳng khấm khá gì như bạn cũng có thể thấy, bạn mong đợi gì ở một câu nhóc như vậy. Tôi chả bao giờ thật sự yêu thích bất kì môn học nào ở trường và vì thế đến bây giờ tôi chẳng có một ký ức tốt đẹp gì về các bài học ở trường, những gì còn đọng lại chỉ là những lần ra chơi. Sở thích sưu tầm cứ theo theo tôi đến cấp 2, qua từng thời kì sở thích cảu tôi đều thay đổi tuy nhiên về bản chất thì tôi vẫn muốn sưu tầm lại mọi thứ hay ho trên đời để những thú vui như thế sẽ vẫn tồn tại mãi mãi mất cái này thì cũng còn có cái khác. Và nguyên tắc của tôi lúc ấy và nó cũng kéo dài đến cấp 3 mặc dù có đôi chút thuyên giảm, đó là mỗi khi mua một món hàng gì hay ho thì luôn mua 2 cái để dự phòng. Có vẻ như những thú sưu tầm và những nguyên tắc này thật hoang phí và không có ý nghĩa. Đúng vậy tôi thừa nhận, giờ đây tôi đã thay đổi nhờ vào lối sống tối giản, nhưng hiên tại sách vẫn là đối tượng sưu tầm tiếp theo khi tôi lên đại học. Sưu tầm những gì mang cho mình kiến thức vẫn tốt hơn bất kì thứ gì mà tôi từng sưu tầm trước đó. Năm 3 đại học tôi chẳng có gì nhiều ngoài 2 tủ sách to lớn nằm chễm chệ trong căn phòng 8 mét vuông. Và đó là thứ tuyệt vời nhất tôi từng có. Nó là thứ gì đáng giá hơn tiền bạc rất nhiều. Ai yêu sách cũng hiểu được cảm giác mỗi sáng nhìn thấy tủ sách với những tia nắng le lói lọt vào phòng. Như được soi sáng một cảm giác khiến người ta phải bật dậy khỏi giường vì mỗi ngày luôn là một chặng hành trình thú vị. Thế giới này rất rộng lớn và có rất nhiều việc cần phải làm.

Đó là khi tôi nói về việc sưu tầm vật chất. Còn giờ vô vấn đề chính

Bạn biết không tính cách thích sưu tầm đã cứu rỗi cuộc đời tôi ngoạn mục như thế nào. Mình cũng đã nói ở trên, khi mới lên cấp 2 mình cũng chỉ là thằng ất ơ, học dốt trong trường. Mỗi ngày đều phải đối mặt với một thứ chán chường đó là HỌC. Lúc đó và suốt thời tiểu học lý do mà tôi đến trường vì tôi phải đến. Đó là một sự ép buộc do đó tôi không biết vì sao tôi phải học những kiến thức ấy. Tôi đâm nản thực sự các bạn ạ, cảm giác thật trống rỗng lúc ấy khiến tôi thấy bản thân mình thật vô dụng. Đó cũng là lần đầu tiên tôi ý thức và đánh giá được chính bản thân mình một cách rõ ràng nhất. Một ngày sáng đẹp trời tôi bỗng lần giở những trang sách toán, tôi mới chợt nhận ra mình bị hỏng kiến thức như thế nào. Lúc ấy và đến tận bây giờ khi theo nghiệp nhà giáo tôi mới nhận ra chúng ta học dở vì không hiểu những gì ta học và không hiểu là do hỏng kiến thức nền tảng ở lớp dưới. Mà những gì ở lớp dưới thì sẽ ít ai nhắc lại cho chúng ta biết và hiểu. Giáo viên cũng ngầm định hs đã am hiểu được những thuật ngữ được nhắc tới trong sách. Riêng tôi thì nó thật lạ lẫm và xa vời ở tận chân trời. Còn ai cứu tôi nữa ngoài tôi huhu.

Hè năm lớp 7 tôi đã có một ý tưởng là sẽ đọc lại toàn bộ cuốn toán 7 mà tôi đại học ở hk1 và tóm tắt lại các kiến thức, làm lại các bài tập mà trong năm tôi luôn không tin mình có thể làm được. Lúc đó tôi ngộ ra mọi vấn đề đều không khó như tôi tưởng, tôi đọc là ghi lại những thuật ngữ khó hiểu rồi tra lại trong cuốn sách toán 6. Cứ như vậy với những lớp trước đó nữa cho đến khi tôi hiểu tường tận bản chất của kiến thức, cách mà nó được xây dựng. Tôi đã dành ra một cuốn tập trắng để tóm tắt lại các kiến thức toán từ lớp 4-7. Đây chính là kiệt tác sưu tầm đầu tay của riêng tôi, tự hào quá chừng. Trong quá trình đó tôi cảm thấy bản thân như được sống lại, tôi cảm nhận được những sợ hãi, những kí ức qua từng bài toán, từng câu nói của giáo viên về tôi, từng cử của bè bạn. Lửa rực cháy trong tôi, câu hỏi cứ văng vẳng trong đầu tôi không dứt” tại sao lúc ấy tôi không thể làm được”. Lúc sưu tầm tôi như tự giáo dục lại bản than mình. Việc sưu tầm là người thầy tuyệt vời và là cách giáo dục tốt nhất mà tôi từng nhận được. Trải qua những kí ức buồn là những lần vui sướng tột độ khi nghĩ ra cách giải một bài toán và lại càng vui hơn nữa khi tôi khám phá ra những cách giải mới theo hướng của riêng tôi. Tôi mạnh dạn ghi cách giải của mình vào cuốn tập được tôi coi như bí kíp biết tất tần tật mọi thứ trên đời. Niềm đam mê toán của tôi bùng cháy lúc ấy thật mãnh liệt, tôi thấy vui khi mỗi lần đi học vì tôi biết ngày hôm ấy mình sẽ lại được sưu tầm những bài toán thú vị vào bộ sưu tầm của mình, lúc ấy tôi còn tự hỏi liệu đến khi nào mình mới giải được hết tất cả các bài toán trên đời. Tôi đã học giỏi toán hơn cũng như tất cả những môn học khác. Tôi không chỉ sưu tầm toán nữa mà bây giờ nó đã phát triển thành cái gì đó lớn hơn. SƯU TẦM KIẾN THỨC. Bất cứ thứ gì mà tôi học trên trường đều thấy bổ ích. Trong thanh tâm tôi mặc định rằng một ngày nào đó trong tương lai mình sẽ biết ơn những gì đang làm ở hiện tại, tôi sẽ trở nên hạnh phúc hơn. Ở thời điểm đó tôi chỉ biết lý do duy nhất mà tôi đi học đó là “ sẽ hạnh phúc sau này” một giáo viên tiểu học nói với tôi điều đó và tôi đã trót tin thật. Tôi cũng không rõ sẽ hạnh phúc bằng cách nào với những kiến thức ấy nhưng nó chưa bao giờ làm tôi thất vọng. Mỗi ngày đi học là một ngày gặt hái được kiến thức và đó là động lực chính của tôi mỗi ngày cho đến tận cấp 3. Tôi đã đạt được danh hiệu hsg nhiều năm liền, đạt giải tiếng anh cấp quận, toán quận máy tính casio, đỗ trường chuyên toán, đạt giải Olympic hóa và hsg thành phố toán và cuối cùng là cú hit đai học với số điểm trên 28.

Đến bây giờ tôi bình thản nhìn lại chặng đường đã qua mà không ngờ lại thay đổi nhanh đến thế, có thể tôi rất giống Adam Khoo, khi lớn lên tôi mới được nghe câu chuyện của ông ấy. Tôi tự hào về những gì mình đạt được và luôn tự hỏi suốt thời gian ấy Adam Khoo có thể rút bài học cho các bạn trẻ để tìm ra con đường trong học thuật. Còn tôi thì không biết làm sao mà mình lại bỗng hứng thú với việc học như vậy. Tại sao tôi cứ thế sưu tầm, tóm tắt lại hết sgk này đến sgk khác. Bây giờ ngẫm lại thật nể phục bản thân lúc ấy. Lên đại học tôi không còn học tốt các môn cho lắm vì tôi lại đánh mất động lực và không biết lý do mà tôi phải học mớ kiến thức không dùng khi ra trường. Tôi thích học những kiến thức khác hơn, những bài toán mà tôi thực sự yêu thích, những cuốn sách giúp tôi trưởng thành hơn mỗi ngày. Tôi vẫn tiếp tục sưu tầm kiến thức nhưng không phải chỉ là những bài toán mà là mọi thứ tôi quan tâm. Tôi chợt nhận ra bản thân mình có tính cách sưu tầm, nó đã ngấm ngầm tồn tại từ hồi rất nhỏ cho đến tận bây giờ và nó đã có tác động to lớn để thay đổi cả chặng hành trình của bản thân mình


Khuyến khích người viết

Bằng cách chia sẻ bài viết của :nguyenhung.

0

March 2, 2020, 9:46 p.m.

0 Comment

Register for News